VỊ ANH HÙNG BẤT TỬ

 

Nguyễn Thái Học, vị Anh-hùng bất tử !

Như thái dương ngời sáng dãy non hùng.

Người ra đi viết lên trang “Huyết Sử”,

Tỏ uy-linh - dòng cháu Lạc, con Hồng.

 

Nước Đại-Việt, mấy ngàn năm lừng lẫy

Một trời Nam bừng sáng dậy muôn trùng.

Dầu cho phải ! Cả đầu rơi, máu chảy,

Quyết một lòng  đuổi  giặc Pháp vô lương.

 

Đem bạo lực đi hại người, cướp đất !

Thứ văn minh bạo ngược dưới vừng dương.

Ôm ảo  vọng  cách một trời xa lắc,

Chẳng biết chi ! Trời đất, cõi âm dương.

 

Thật ngớ ngẫn ! Tưởng đâu tàn chiến cuộc

Khi chém đầu nhà Cách-mệnh siêu nhân.

Quên sức mạnh sóng sau dồn sóng trước

(Dân anh-hùng từ thuở lập giang san).

 

Tay bị trói, chân mang vòng xiềng xích,

Bước hiên ngang như thần tượng ly kỳ.

Đôi mắt sáng như hành tinh lóng lánh,

Dáng phi thường, nét siêu việt uy nghị

 

Ngời phép lạ trong niềm tin cao ngất,

Nước Nam này đâu phải chỉ riêng ta.

Của muôn dân, còn hằng hà tuấn kiệt,

Sẽ vùng lên viết trọn Sử-hùng-ca.

 

Rồi ngửa mặt nhìn lưỡi đao thống trị,

  Việt-Nam vạn-tuế”  lúc đầu rơi.

Đủ khiếp vía !  quân loài bạch quỉ,

Bậc siêu quần uy liệt vọng muôn nơi.

 

Máu phun lên hào quang ngời khắp lối,

Cõi u minh ! một thế giới vô thần,

Lấy máu tươi rửa tan bầu u tối,

Đem công bình hóa giải nạn trầm luân.

 

Vĩnh Nhất-Tâm