Tam Giáo Đồng
Nguyên
SK
(Trúc Lâm Lê An B́nh gởi
lời cám ơn tác giả SK đă cho phép đăng tải
bài viết này trên trang nhà
Trúc Lâm Yên Tử)
Nói đến Tam Giáo Đồng
Nguyên làm SK nhớ đến người thầy khả
kính là cố giáo sư Nguyễn Đăng Thục người
đă làm sống lại tinh thần Tam Giáo Đồng
Nguyên từ thời Lư Trần (1010- 1400 ) qua môn Quốc Học
cho sinh viên ban Văn Chương tại viện đại
học Vạn Hạnh ở Sài G̣n vào trước năm
1975.
Tam Giáo là chữ từ Phật
Giáo, Khổng Giáo và Lăo giáo: Phật Giáo từ Ấn Độ
truyền sang (phía Tây Nam đưa lên), C̣n Khổng giáo
và Lăo Giáo từ Trung Hoa truyền sang (phía bắc đi xuống).
Dân tộc Việt Nam đă hài ḥa 3 đạo nầy lại
được thể hiện qua thái độ sống chứ
không phải ḥa chung Phật, Khổng và Lăo với nhau.
Khổng học (c̣n gọi Nho
Học) chuyên về cái lễ giáo của xă hội,
đă uốn nắn con người ngay từ khi lọt
ḷng, làm sao thich hợp với hoàn cảnh, tức là đạo
Nho chủ trương lập thế thể hiện trong
xă hội qua đời sống cá nhân và cộng đồng.Thể
hiện cái đạo để đưa đến hạnh
phúc. Thí dụ như Quân, Sư, Phụ :
Quốc gia đứng đầu là vua,
Xă hội đứng đầu là Thầy học
Gia đ́nh đứng đầu là Cha - Mẹ
Làm con phải hiếu làm tôi phải trung...vv và vv
Đạo Lăo (c̣n gọi là Lăo
Trang) th́ quay về thiên nhiên, đứng ngoài nhân quần xă
hội "tự nhiên chi
nhiên", tức là đạo Lăo chủ
trương xuất thế, sống tự nhiên trong khung cảnh
thiên nhiên của trời đất. Lối sống của
những nhà ẩn dật t́m vào hang động thiên
nhiên thông cảm với đạo Trời.
Một đằng th́ Chính
danh, hữu vi, đề cao giá trị " Lễ, trí,
nhân, nghĩa. Một đằng th́ phi thường
danh, vô vi, tuyệt lễ khí trí, tuyệt nhân khí nghĩa.
Nếu nh́n ở phương
diện triết học về khái niệm th́ hai hệ thống
trên đây là cả một sự mâu thuẩn, đối lập
nhau, khó có thể sống chung. Khổng giáo chấp vào có thế
giới, Lăo giáo chấp vào không có thế giới. Duy chỉ
có Phật Giáo qua các Thiền sư đời nhà Lư
tinh thông Nho học và Lăo học đă sớm ư thức
cái sở trường và sở đoản của hai
ḍng tư tưởng trên đă áp dụng
tinh thần vô chấp tức là không chấp nhận
2 quan điểm Có hay Không để thấu triệt vấn
đề là làm sao thoát khỏi cái ṿng đau khổ của
cuộc sống, sinh tử của luân hồi, dứt
được sự tính toán "Có " "Không" th́ chỉ có
Phật giáo giải quyết được mà thôi.
V́ Đạo Khổng, Đạo
Lăo và Đạo Phật đều có khác nhau về
quan điểm nhưng cùng ư hướng vào mục
đích chung, bởi thế mà chúng có thể bổ túc cho
nhau thành một thế giới quan đầy đủ về
3 phương diện đ̣i hỏi của con người:
ư chí, t́nh cảm và lư trí tức là Chân Thiện Mỹ, chứ
không phải là hệ thống danh lư (concept) về sự vật
rồi gạt bỏ những phương tiện khác không
thich hợp với hệ thống của ḿnh hay đạo
của ḿnh.
Thí dụ như bài ca
dao của tầng lớp b́nh dân :
Ngó lên trên trời thấy cặp cu
đương đá
Ngó ra ngoài biển thấy cặp cá
đương đua
Đi về lập miếu thờ vua
Lập trang thờ Mẹ, lập chuà thờ cha.
Một bài ca dao thật
đơn sơ và mộc mạc nhưng đă thể hiện
cả t́nh cảm, thiên nhiên gia đ́nh và xă hội qua 3 đạo
khác nhau. Qua tới những sĩ phu, trí thức
lănh đạo th́ tinh thần Tam Giáo Đồng
Nguyên càng được phát triển mạnh mẽ :
Thí dụ như bài
thơ tứ tuyệt :
Vạn Hạnh dung tam tế,
Chân Phù cổ sấm ki
Hương quan danh Cổ Pháp
Trụ tich trấn Vương kỳ
Tạm dich :
Vạn Hạnh có cái đức dung thông cả ba
cơi Trời, Đất và Người
Phù chú chân thật, lời sấm về thiên cơ
Quê hương có tên là Pháp xưa
Gậy nhà Phật bảo vệ kinh kỳ nhà vua.
Bài thơ được làm
dưới Triều nhà Lư, thời mà các Thiền sư
điều tinh thông phù sấm tiên tri, thần thông qua Dich pháp với
Lăo học và các ngài đă trực tiếp tham gia vào sinh hoạt
chính trị quốc gia như pḥ vua, ǵữ nước.
Một bài thơ
khác được sáng tác gần thời chúng ta hơn,
đó là bài " Tâm xuân
" của nhà thơ Phạm Thiên Thư và được
nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc vào khoảng thập
niên 70. Tinh thần Tam Giáo Đồng Nguyên được
thể hiện rất rơ qua bài thơ nầy :
Tâm Xuân
Xuân về trong gió, hoa lay lững lờ
Xuân về đám mây, bướm
vàng nhụy bay
Xuân về ḷng đất, mầm
tươi nhựa trào
Xuân về non cao, chim mừng suối
reo...
Xuân về biển mát, suôi nhanh
cánh buồm
Xuân về suối xanh, cá hồng
lượn quanh
Xuân về trầm ngát, Di Lặc
hiền lành
Em về thiên nhiên, ngâm ḿnh suối
tiên.
Em về thôn trang, tiếng ḥ
giao duyên
Em về khơi hương,
thơm ngôi từ đường
Em về quê nhà, lễ đ́nh
làng ta
Nhớ cội, nhớ nguồn,
đất tổ, quê cha
Em về siêu nhiên, hành
hương chùa chiền
Dâng hoa cúng Phật, ưu phiền
sẽ tan
Em mở ḷng ra, vui cùng cỏ
hoa
Xuân về vũ trụ ! Ta về
ḷng Ta !
Có thiên nhiên mới, an vui hiền
hoà
Có ḷ hương đợi, nối
liền ngày qua
Mái đ́nh diệu vợi, nặng
t́nh quốc gia
Chuông chùa siêu thoát, Ta vượt ḷng Ta.
Bao dung độ lượng
như bốn mùa hoa.
.....
SK