NHỤC CHO NƯỚC VÀ KHỔ  CHO DÂN

BẮT NGUỒN TỪ NGÀY CHIA ĐÔI NAM BẮC VÀO 20 THÁNG 07 NĂM 1954

 

Vĩnh Nhất Tâm

 

Cách đây vừa tṛn nửa thế kỷ, tức là vào ngày 20 tháng 07 năm 1954 đến 20 tháng 07 năm 2004 của thế kỷ 21. HCM và đồng bọn đă đứng dưới trướng hai khối đàn anh Liên Sô và Tàu cộng – được gọi chung là CSQT. Bọn chúng qui thuận dưới một ngụy thuyết, có nghĩa là đạp đổ nền nếp và văn hóa của Tổ-tiên để thay vào đó cái gọi là “Học thuyết Mác Lê-nin”. Và ngang nhiên xé nước Đại Việt ra làm hai mảnh, qua cái gọi là Hiệp định Giơ-ne 20-07-1954. Trong khi đó, chính quyền Mỹ thuộc về khối Tư bản, lại là một người khách tham dự trong Hiệp định nói trên và thực dân Pháp là kẻ thua trận. Nhưng vô h́nh trung, Tàu cộng lại là một nhân vật chính trong Hiệp định, đă từng bảo HCM và đồng bọn phải chấp nhận vĩ tuyến thứ 17 trỡ ra - thay v́ bọn chúng (đảng Việt gian) đ̣i hỏi cắt từ vĩ tuyến thứ 13 (từ Quảng ngăi) trở ra. Như vậy, có phải Hiệp định Giơ-ne 1954 là đầu cầu để nối liền Hiệp định Ba-lê 1973 ? Cả hai Hiệp định được ngoại bang lợi dụng bọn tay sai hay nói rơ hơn là đảng Việt gian cộng phỉ là một bộ phận của ngoại tộc. Bọn chúng bội phản Tổ-quốc, tiêu diệt anh em, sát hại đồng bào và lấy nước Đại Việt làm môi trường thí nghiệm cho cuộc chạy đua vũ khí và tranh lấy thị trường giữa các cường quốc của hai khối Tư bản và CS  Nga Tàu .

 

“Quốc nhục 20-07-54”, sau 50 năm vẫn c̣n là vấn nạn chung của toàn thể con dân nước Đại Việt từ trong cho tới  ngoài nước đều có cái quyền thiêng liêng của một công dân để suy tưởng. Và lấy đó làm động lực chính cho cuộc đấu tranh lấy lại quyền làm người theo thể chế của một nước tự do, dân chủ hợp lí và hợp pháp đối với sự  tiến hóa chung của đại gia đ́nh nhân loại, mà nhà Cách-mệnh Nguyễn Thái Học đă tiếp bước hai nhà Tiền-bối Cách-mệnh Phan Bội Châu và Phan Chu Trinh lập nên Đảng Quốc Dân để thực hiện cuộc khởi nghĩa đuổi thực dân Pháp vào ngày 10 tháng 02 năm 1930, nhưng đă không thành công.

 

Như mọi người ai cũng biết trong những ngày qua, trên danh nghĩa là báo chí dưới sự chỉ đạo của cái gọi là “Bộ chính Trị” của Bắc-bộ-phủ về chiến thắng Điện Biên. Những bài viết hay ngay ở những quyển sách viết ca tụng để  thần thánh hóa của cái gọi là “chiến thắng Điện Biên ”, càng làm cho toàn dân thêm tủi hổ, là một nước đă từng  ngoan cường đứng vững  bên cạnh  một nước phong kiến khổng lồ của Đại Hán (Tàu), kể từ cuộc Cách Mệnh Giải Phóng Dân Tộc đầu tiên của Hai Bà Trưng cho đến thời Vương Ngô Quyền, mới giành lại được nền Độc-lập và Chủ-quyền đất nước trong Ḍng Chính Sử  của Đại Việt một cách có thể nói là  trọn vẹn (40-939).

 

 Người viết bài nầy nhân ngày quốc nhục 20-07-54,  xin mạo muội nghĩ rằng; chiến thắng Điện Biên chẳng khác nào là sự lừa gạt và che đậy cái mầm mống làm tay sai cho ngoai bang của HCM và đồng bọn bán nước qua cái gọi là “chiến thắng Điện Biên”.  Chiến thắng đó, chỉ là tấm b́nh phong để thực hiện hai Hiệp Định 54 và 75 của khối CSQT; được minh chứng một cách hiển nhiên qua những văn kiện dâng đất của Tổ Tiên cho kẻ thù truyền kiếp là Hán cộng (Tàu), từ sau hai Hiệp định nói trên được hoàn tất.

 

Chưa hết ! Bọn chúng c̣n thú tính hơn nữa, là đẩy những người lương dân của Miền Nam thuộc phần đất Tự do và thành phần vẫn c̣n là bần cố nông của Miền Bắc sau thiên đường cộng sản được tô son của bọn văn nô, mà chúng đă từng lấy đó làm đối tượng đấu tranh, phải  đi lao động trả nợ cho các nước Cộng sản đàn anh, như Nga... Phụ nữ th́ đi đổi mảnh chồng ngoại bang để thu góp ngoại tệ và trẻ em lên 5 lên 7, th́ đi làm nghề măi dâm ở các lân bang sát nách. Vậy th́ những bài viết dưới sự chỉ đạo của đảng Việt gian phỉ cộng ! đâu khác nào thành ngữ có câu: “ Ăn cơm chúa, múa tối ngày”, không những chẳng sai chút nào, mà c̣n rất là chí lư theo thành ngữ  vừa nêu trên.

 

Khởi đi từ đó, người viết xin gợi qua hai điểm hết sức then chốt sau đây, để bạn trẻ trong và ngoài nước, đang mang một hoài băo chung cho dân tộc rộng đường suy luận, để thấy được căn nguyên đưa đến “Đạo mất trước, Nước mất sau” cũng là điều vô cùng cần yếu cho một hành trang “ôn cố tri tân”, khi dấn thân đi làm bổn phận thiêng liêng của người công dân Đại Việt với tài năng của ḿnh, để mong tiếp bước cha ông lấy lại quyền làm người và chủ quyền đất nước trên hành tinh này như là chủ quyền của một gia đ́nh trong một nước vậỵ

 

Điểm thứ nhất,  qua nhiều sự kiện từ những tác phẩm mang tầm vóc quan yếu trong từng giai đoạn đấu tranh đánh đuổi thực dân Pháp của các bậc Tiền-bối trong tinh thần hết ḷng đối với Độc-lập, Chủ-quyền cho đất nước và sự sống c̣n của Việt-tộc,  đă viết để lại như là “Tiếng Vọng Lịch Sử” cho các thế hệ nối tiếp, biết được thực giả đă như thế nàọ

 

Điểm thứ hai, tất cả những người đă nằm xuống trọng trận chiến nói trên (Điện Biên) , với đầy sự khao khát và kỳ vọng của toàn dân cho một nền Độc-Lập của Đại Việt phải trở về nguyên chủ là Đại Việt. Dù đang trong lúc đối diện với sự chết cho một nền Độc Lập của hầu hết những chiến sĩ can trường v́ sự sống c̣n của Dân Tộc, đă nhan nhản thấy được cái lừa bịp của HCM và đồng bọn xoay chiều hướng theo lệnh quan thầy (Tàu cộng) khi điều kiện khách quan và chủ quan cho phép bọn chúng. Trong khi đó, những Chiến sĩ đang trong thế của thành ngữ đă : “phóng lao phải theo lao”. Một sự kiện rơ ràng như ban ngày, kể từ sau khi Mao Trạch Đông đuổi Tưởng Giới Thạch ra khỏi lục địa năm 1949. Nên mới có những đoàn quân và cố vấn của Tàu cộng được cải trang trên miền Bắc nước Việt vào thời điểm (52-54). Đó là nỗi đau vô cùng tận trước khi nhắm mắt cho đại cuộc, và chỉ c̣n mang theo bên ḿnh qua một thế giới khác mà thôi.

 

Ngẫm qua nỗi bất hạnh ngàn đời khó quên của muôn người Chiến-sĩ, đă nằm xuống cho Tự do, Độc-lập và Chủ-quyền của đất nước trước ngày HCM và đồng bọn chia đôi đất nước 20-07-1954. Khiến người viết bài này, liên tưởng ngược về ḍng lịch sử với những nỗi nhục c̣n chưa phôi pha trong ḷng con dân Đại Việt qua từng thời đại, mà sách sử c̣n ghi lại. Vậy chuyện bội phản của HCM và đồng bọn đầy điêu ngoa và xảo quyệt c̣n tinh vi gấp trăm lần và hơn thế nữa, và cũng do chính bàn tay ngoại bang tạo nên. Vậy, có ǵ khác hơn, mà phải nói là thống khổ hơn  cho toàn dân và nguy kịch hơn cho nền độc lập đất nước, qua những biến cố đau thương c̣n rỉ máu trong Ḍng Sử Việt !?:

 

“Trong lúc xă hội Việt Nam đi dần đến chỗ điều ḥa, thăng bằng, người dân đang tu-tạo sau hai mươi năm ( theo Sử –gia Phạm-Văn- Sơn là 20 năm nhà Minh đô hộ nước Đại Việt, đă được B́nh Định Vương Lê  Lợi, tức là Hoàng-đế Lê Thái Tổ thời Hậu Lê cùng Mưu thần Nguyễn Trăi đại định-vnt) nước nhà lụn bại về mọi phương diện, một bọn quan lại nhà Lê không thắng nổi họ Mạc lại phải dùng cái chước hèn hạ nhất và cũng tai hại nhất là sang lạy van con cháu Minh Thành-Tổ, đúng cái vai tṛ vô sỉ của bọn Bùi bá-Kỳ, Trần thiêm-B́nh đă làm hơn một thế kỷ trước.

 

“Tâm lư người Minh trước kia thế nào th́ sau này cũng lại thế. Bài học lịch sử xưa đă ghi rằng: khi Minh cất quân sang đánh nhà Hồ có tuyên-ngôn rằng để dựng lại họ Trần , rồi khi họ Hồ bị diệt, Minh giở mặt lập ngay cuộc đô-hộ. Vậy với chuyện thứ hai này, con cháu Minh Thành-Tổ sẽ tử tế, nhân-đức hơn chăng ?

 

“Bọn Trần thiêm-B́nh chưa có kinh nghiệm về Bắc-phương c̣n tha thứ được một phần nào, chớ bọn cố thần nhà Lê đầu thế-kỷ thứ 16 không c̣n bào chữa tội lỗi vào đâu nữa.

 

 “Ngoài bọn người phản đối họ Mạc bằng những xuẩn động này, một bọn người khác đàng hoàng hơn, giữa thanh thiên bạch nhật, tung gươm múa giáo, đo tài thử sức với họ Mạc  bằng thực lực riêng của ḿnh, tuy c̣n phải khoác cái nhăn hiệu “Phù Lê” để có lớp vàng son của chính nghĩa , Đó là Nguyễn Kim, Nguyễn Hoàng, Trịnh Kiểm vv...” (Trích: Việt Sử Toàn Thư của nhà Viết Sử Phạm-Văn-Sơn – trang 429)

 

“Quân đội của Cừu, Mao tới Nam-Quan th́ ngừng lại. Họ cũng tung ra lời hịch như bọn tiền-bối (tiền-bối nói đây là Trương-Phụ, Hoàng-Phúc v.v...) của họ, rất là thương dân An-nam và thương họ Lê rồi hứa ai bắt được cha con  của họ Mạc sẽ được thưởng hai vạn lạng bạc và quan-tước. Bề khác, họ đưa thư lại cho Mạc đăng Dung đ̣i phải sang nộp sổ sách điền-thổ th́ được tha chết.

 

“Theo Việt Nam sử lược (tranbg 273): “Đến ngày 11 tháng 5 Canh-Tị (1540), Mạc Đăng Dung thấy quân Minh sửa soạn sang đánh, sợ hăi quá chừng, bèn để Mạc phúc-Hải ở lại giữ nước rồi cùng bọn Vũ như-Quế cả thảy hơn 40 chục người, tự trói ḿnh ra hàng, sang chịu tội ở cửa Nam-Quan, lạy phục xuống đất để nộp sổ sách điền-thổ và sổ dân đinh, lại xin dâng 5 động : là động Tế-Phù , đông Kim-Lạc, động Cổ-Xung, động Liễu-Cát, động La-Phù và đất Khâm-Châu. Lại đem vàng bạc dâng riêng cho nhà Minh.

 

Quan nhà Minh tuy làm bộ hống-hách, nói đem binh sang đánh, nhưng cũng sợ phải cái vạ như như mấy năm b́nh-định ngày trước, và lại được tiền bạc của Đăng Dung rồi, cái ḷng vị quốc cũng nguội đi cho nên mới tâu với vua Minh xin phong cho Mạc đăng Dung làm chức Đô thống-sứ hàm quan nhị phẩm cho nhà Minh.”(trích: Việt Sử Toàn Thư Phạm-Văn-Sơn –trang 433)

 

Chưa hết, bắt nguồn từ đó,  lại sinh ra Lê Chiêu Thống sang cầu cứu nhà Thanh; khi Bắc B́nh Vương Nguyễn Huệ trên đường đi thống nhất đất nước theo nghiệp lớn của Vạn Thắng Vương Đinh Tiên Ḥang dẹp loạn “12 Sứ Quân”. Tiếc thay ! Đại nghiệp chưa hoàn thành, th́ Hoàng-đế Quang Trung Nguyễn Huệ băng hà, để lại một màu tang và khói lửa trên quê hương Đại Việt, khi Nguyễn Ánh nhờ thế lực Pháp để san bằng và tiêu diệt Triều-đại Tây Sơn, mà sử triều Nguyễn gọi là thống nhất đất nước, và sử bây giờ cũng học theo đó và gọi là HCM thống nhất đất nước vậy !

 

Thời Mạc-Trịnh-Nguyễn tranh bá đồ vương là cơ hội để Đại Hán tạo nên vây cánh và tiếp tục phá tan mầm sinh lực của Đại Việt, gần ngót 300 năm không ít. Vậy, từ sau cái ngày gọi là “thống nhất đất nước “ của bọn cộng phỉ, một đảng Việt gian, có được yên với Bắc triều Hán cộng ?  lại là một vấn đề không nhỏ đối với hơn 80 triệu dân trong và ngoài nước về cái đại nạn nguy hiểm và tại hai nhất trong Ḍng Lịch Sử của Việt-tộc.

 

Sự âm thầm và c̣n ghê rợn hơn nữa giữa hai khối đang tiếp diễn là Mỹ gồm Đồng- minh và Hán-cộng cùng với ba chư hầu Bắc-bộ-phủ cộng, Bắc cộng  Triều-Tiên và Cu-ba cộng, hay nói rơ hơn là Mỹ và Tàu. Vậy, nước  Đại Việt  có tránh khỏi được cơn lốc đó không đều do sự sáng suốt và nh́n xa của thành phần Trẻ là tất cả tinh hoa của Dân-tộc sinh thành và các bậc Sĩ-phu trong và ngoài nước cho sự sống c̣n của Đại Việt, đă và đang hội nhập vào ḍng chính của chính trị, mang tầm vóc Quốc-tế  theo xu hướng toàn cầu hóa vậy.

 

Để kết luận, người viết không quên gợi lại hay nói một cách khác là tin  cho các bạn Trẻ trong và ngoài nước, v́ hoài băo chung cho nước Đại Việt một cách  quả quyết rằng;  sau gần 30 năm chạy giặc của những con người quyết không đội trời chung dưới mọi h́nh thức và cũng quyết không thể để mất cái “căn cước” tùy thân của người tị nạn giặc đỏ đối với một ngụy thuyết Mác Lê-nin, đă vùi dập cả ḍng sinh mệnh của nước Đại Việt vào vũng lầy tội lỗi. Và nay đă thắng được trên mặt tư tưởng là đánh bật hay có thể nói là ổn định  được trong đầu của người dân Tây phương nói chung về cái nét thần tượng hóa của bọn văn nô và ngay cả tác giả Trần Dân Tiên  “cha già và  anh hùng dân tộc” của tên đồ tể Hồ Chí Minh. Có nghĩa là toàn dân, chúng ta đă thắng về mặt trận đấu tranh tư tưởng ? Chi c̣n mặt trận hành động để trừ khử cái bọn làm tôi tớ cho ngoại tộc của Bắc-bộ-phủ, tức là đă cứu nguy được đất nước và dân tộc ra khỏi sự thống trị của bọn chúng và ngoại bang vậy.

 

Vĩnh Nhất Tâm