NGƯỜI BẤT TỬ
Vĩnh
Nhất-Tâm
Thành
ngữ: “Nghĩa công nặng hơn t́nh riêng” là tâm niệm rất thiêng
liêng và cao cả của Người Bất Tử; đă
một ḷng cho Dân và cho Nước khi gặp cảnh lâm nguy
ở trong mọi t́nh huống. Những tấm ḷng son
đó,
được kết tinh từ tâm lư, luân lư,
lịch sử... từ muôn thế hệ của gần
năm ngàn năm Việt-lịch. Và cũng chính
Người Bất Tử đó, đă thể hiện qua
trong từng thời đại như muôn ngọn hải
đăng soi sáng lúc đen tối và nghiệt ngă nhất
của lịch sử dân tộc để tồn tại.
Càng
ngẫm nghĩ về một dân tộc nhỏ bé của
nước Đại Việt ta, đă phải trải qua
biết bao nhiêu là giai đoạn thăng trầm của
lịch sử, đă hun đúc sẵn một tinh thần
bất khuất để đối đầu với
mọi xu hướng dùng bạo lực để
thống trị hay áp đặt, một truyền thống
đấu tranh ngoan cường để trọn vẹn
lănh thổ và một quê hương hùng vĩ
được gắn bó bằng máu xương của
biết bao nhiêu là Trai hùng, Nữ kiệt từ thời
dựng và giữ Nước.
Những
trang sử oanh oanh liệt liệt đă minh chứng
một cách hùng hồn
gần như liên
tục; phải đương đầu với thế
lực phong kiến ở phương Bắc (Tàu), rồi
đến thế lực thực dân ở phương Tây (Pháp) và tiếp
theo sau đó là bộ phận của ngoại tộc,
được tạo nên bởi thế lực phong
kiến và thực dân thời đại (CSQT). Cả ba
đều là đế quốc xâm lược đầy
hung tàn và bạo ngược, mà nước Đại
Việt vẫn sừng sững dưới bầu trời
phương Đông cho tới giờ phút này và c̣n đang
phải tiếp tục đấu tranh để sống
c̣n một cách xứng đáng đối với Tổ Tiên
và dân tộc dưới ánh mặt trời vậy.
Thành
ngữ trên, đă khiến người viết liên
tưởng ngay đến trang Huyết Sử của 74 năm
về trước, vào trước và sau ngày 17 tháng 06
năm 1930, bắt nguồn
từ :
“Năm 1926, anh Học khi ấy c̣n học trong
trường Cao đẳng, xin vào yết kiến và
đưa một chương tŕnh yêu cầu cải cách lên
Va-ren. Khi vào tiếp kiến, quan Toàn
quyền xồm râu làm ra tṛ niềm nở ân cần
! Nhưng khi ra, Anh được tụi mật thám
xúm lại khám ḿnh và dọa nạt ! Anh
chưa thất vọng, c̣n gởi cho Va-ren một bức
thư điều trần nũa !
Lần nầy th́ bức thư không
được trả lời. Và sau một hồi vơ
vét cho nặng túi, sau khi kư thêm cho dân Bảo hộ mấy
đạo nghị định thắt cổ, nào là cấm
bán những vị cần dùng cho thuốc Bắc, nào là rút
cho thêm hẹp quyền ngôn luận, ông Va-ren liền
cuốn gói về Tây !
Va-ren cút !
Bát-ky-ê sang ! Anh c̣n chưa nản chí hoàn toàn ! Hối tháng sáu
năm sau (1927), Anh c̣n xin phép Thống sứ ra một
tạp chí nửa tháng, lấy tên Nam Thanh. Mục đích
tạp chí là nâng cao tŕnh độ, trí, đức, thể dục
cho nhân dân, khuyến khích họ
bỏ lối danh hăo, thích làm quan, mà chú trọng về nông,
công, thương nghiệp.
Một cơ
quan dạy khôn nhau như thế, lại chủ
trương do một tay có chí khí, có nhiệt tâm,
đời nào họ cho phép !
Thích làm quan,
thích ông nọ, bà kia, chính là cái
giây xích, giây thừng, để chúng xỏ vào mũi, khoác
vào cổ những dân trí thức xứ này, đặng sai họ
làm ngựa, làm trâu, nếu không phải làm trành, làm chó ! C̣n,
nếu đồng bào ta lại biết hiệp lực nhau
mà mở mang thực nghiệp, th́ tụi tư bản Pháp
c̣n ḥng ǵ chiếm lĩnh được kinh tế ? lũng đoạn được lợi
quyền? Tuy nhiên, cái thâm ư
ấy khi nào chúng chịu nói ra ! Chúng không cho anh mở báo,
lấy cớ rằng anh đă gian trá trong sự để
chỗ ở. Trong giấy anh đề là 56 phố Hàng
Quạt. Nhưng thực th́ anh ở chung với nhóm Nam
đồng thư xă, một nhóm có tư tưởng bài
xích chế độ thực dân.
Nhưng đâu
phải thế ! Hồi ấy anh ở Hàng Quạt
thật ! Chẳng qua anh hay đi lại với tụi tôi,
thế thôi ! ...” (trích từ Nguyễn
Thái Học – Nhượng Tống)
Đó là
động cơ và nguyên do chính, nhà Cách-mệnh Nguyễn
Thái- Học tiếp bước Tiền-nhân, hay nói một
cách rơ nét và tiêu biểu hơn là hai bậc Tiền-bối
Cách-mệnh Phan Bội Châu và Phan Chu Trinh, để lănh đạo cuộc
khởi nghĩa đánh đuổi thực dân Pháp và
lấy lại địa vị làm
Người, nền Độc-lập và quyền
Tự-chủ cho một non sông gấm vóc của con dân
Đại Việt. Cuộc khởi nghĩa Yên Báy là
một trong những trang đấu sử viết lên
bằng máu của “Người Bất Tử”, đời
đời quyện theo trong Hồn Sử Việt.
Người
viết xin chép lại một trong những sự kiện
đáng ghi nhớ và ngưỡng vọng về
Tiền-nhân trong thời đại đánh đuổi
thực dân Pháp của Việt Nam Quốc Dân Đảng, là
một Đảng Cách-mệnh đầu tiên ra đời
trên đất Việt. Với mục đích dành cho các
bạn trẻ trong và ngoài Nước lấy đó làm khuôn
vàng thước ngọc như một tâm niệm
để góp bàn tay xây dựng cơ đồ cho sự
tồn vong của Việt-tộc:
“Anh Ngô Hải
Hoàng
Anh Ngô Hải
Hoàng quê ở Nghệ An, vào đảng từng năm 1928,
ở chi bộ Tuyên Quang. Từ khi đổi sang Yên Báy, anh
lại theo anh em ở đấy mà làm việc, và chính Anh
được thay anh Quản Cầm chỉ huy anh em vơ
trang trong việc Đảng đánh Yên Báy. Tôi thuật
lại lời đối đáp
của Anh với tên chánh
Hội đồng Đề h́nh Yên Báy, họp ngày 28 tháng
ba.
Tên chánh Hội
đồng hỏi:
-Sao anh lại
đánh Yên Báy ?
Anh đáp:
-Không phải
tôi đánh, mà là Trung ương Đảng tôi; không phục
ṭng mệnh lệnh, Đảng xử tử ! Đánh
với ông thua ra nữa, cũng đến xử tử là
cùng !
Hỏi: Anh
thật là người vô ơn ! ông quan
ba Dua-đanh là quan thầy tử tế với anh, vậy
mà đêm ấy, anh bắn chết ông ta trước nhất.
Anh đáp: Ông
Da-đanh tử tế với tôi thật, nhưng đó là
t́nh riêng. C̣n tôi giết ông ta là bổn phận đối
với Đảng, với Nước. Người
Việt Nam chúng tôi, th́ bao giờ cũng đặt nghĩa
công lên trên t́nh riêng.
Hỏi: Anh
thật là tàn ác. Một ḿnh anh đêm ấy đă giết
chết sáu người Tây.
Anh đáp: Tôi làm
ǵ giết được nhiều thế ! Anh em tôi
giết nữa chứ ! Thế nhưng cả Đảng chúng
tôi, chỉ là một người, anh em tôi giết cũng
như chính là tôi giết. Tôi sẵn ḷng chịu hoàn toàn trách
nhiệm. ! ...
Vâng Anh đă
được cái vinh dự thay Đảng mà chịu hoàn
toàn trách nhiệm về việc đánh Yên Báy, cùng với 39
anh nữa cùng bị chúng (thực dân Pháp – vnt) xử tử.
Ấy là
những người đă đem tính mệnh mà hy sinh cho
Đảng đầu tiên...”
(Trích từ
Nguyễn Thái Học – Nhượng Tống)
Khởi
đi từ “Tâm
Thức Việt” đă gói gém trọn vẹn ư nghĩa trong
thành ngữ , mở đầu cho những ḍng chữ nhân
dịp tưởng niệm Ngày Đại Tang Yên Báy.
Những điểm son thật hùng hồn của một
trong những “Người
Bất Tử”, vừa đáp
ứng được nhu cầu về mặt đoàn
kết dân tộc trong tinh thần ư thức quốc gia một cách toàn triệt, để tồn
tại trong một địa vị xứng đáng
của Quốc-gia Dân-tộc theo từng câu thành ngữ,
tục ngữ và ca dao, là
cả một kho tàng quư báu
của văn học sử; khởi đi một
nước văn hiến có từ ngàn xưa. Mà nay, chính
những Người Đồng-chí của những
Người Bất Tử đó, đang trong ngục tù hay
trên tuyến đầu để đ̣i lại quyền
Làm Người và một thể chế Dân chủ
Pháp-trị cho dân Việt trong từng giờ, từng ngày
trên quê hương bị thống trị bởi bọn tay
sai, là một bộ phận của ngoại tộc
(tức bọn đầu sỏ Bắc bộ phủ)
vậy.
Vĩnh Nhất Tâm