Một Phi Vụ ‘Tấn Kích’ Ngày 30 Tháng 4-1975


Nguồn : Vietbao.com

 

Song Lộc
- Lời tác giả: Đoạn kư sự này viết phỏng theo Hồi kư của sư huynh tôi, ẩn sĩ T.T.H gửi sang từ Úc để tưởng niệm ngày đau buồn của dân tộc, 30/4/75.

Năm lên 8 tuổi. T. theo ông nội di cư vào Nam, c̣n cha T. vốn là một nhà giáo yêu nước cấp tiến. Tuy đă chán nản cộng sản nhưng lại dùng dằng không muốn rời xa nơi phần mộ tổ tiên và quê hương yêu dấu. Một vài người bạn thân đang có thế lực tại địa phương t́m đến ông và khuyên ông nên theo gia đ́nh vào Nam. Ông thuộc thành phần Trí, Phú, Địa, Hào yêu nước, ở lại rất nguy hiểm.

Ông giật ḿnh, vội vă t́m cách đào thoát xuống Hải Pḥng để vô Nam. Nhưng đă quá trễ v́ tất cả các nẻo đường đều bị cộng sản phong tỏa chặt chẽ.

Chỉ một thời gian ngắn sau đó, ông bị thải hồi, phải về quê cày sâu cuốc bẫm, sinh sống qua ngày. Tưởng như thế là được yên thân, nhưng ông không thể ngờ là ḿnh nằm trong "chỉ tiêu phải tiêu diệt" của "Đoàn Cải Cách Ruộng Đất" của cộng sản Bắc Việt vào 3, 4 năm sau đó.

Tại sân đ́nh làng, ông bị lăng mạ, sỉ nhục, vu cáo, hành hạ và ném đá cho đến khi bị gục chết. Tin buồn sét đánh này đă được một người cùng quê vượt biên vào Nam may nắm thoát hiểm, báo cho gia đ́nh biết vào đúng ngày T. nhập học lớp đệ Thất.

Bảy năm sau, trong bữa tiệc mừng chàng thi đậu Tú Tài 2 và thi đậu khóa dự bị Y khoa, ông nội chàng đă kê cho chàng nghe câu chuyện đau buồn của cha chàng.

Lúc c̣n nhỏ được cha mẹ thương yêu săn sóc, nuông chiều cả chục năm nay chàng vẫn mong được gặp lại cha mẹ ḿnh. Nghe tin đó, chàng rụng rời tay chân và quyết tâm phải trả thù nhà.

Chàng ghi tên gia nhập Không quân Quân lực VNCH. Ông nội chàng tuy thương cháu nhưng trước quyết tâm của T. cụ ngậm ngùi lại bàn thờ con lâm râm khấn vái, rồi gạt lệ tiễn cháu vào quân trường rèn luyện, nuôi chí phục thù rửa hận cho người cha yêu quư và những người dân vô tội đă bị bọn vô luân sát hại, cũng như góp phần bảo vệ miền Nam tự do.

Sau gần một năm rèn luyện, chàng đậu thủ khoa và được gửi đi tu nghiệp phi hành tại ngoại quốc. Khi trở về, chàng trở thành một trong những phi công đầu tiên điều khiển loại chiến đấu cơ tối tân A37 mới được trang bị cho Quân lực VNCH.

Và chỉ vài năm sau, chàng đă là một phi đội trưởng xuất sắc, hoàn thành các phi vụ khó khăn nhất, gây kinh hồn thất đảm cho các đơn vị công quân tại các vùng chiến khu D, U Minh và Rừng Sát….

Tết Mậu Thân năm 1968, Việt cộng vi phạm lệnh "ngưng bắn", xua quân bí mật thâm nhập và tấn chiếm các thành thị ở miền Nam, gây đau thương tang tóc cho bao người dân vô tội trong những ngày Tết thiêng liêng cổ truyền của dân tộc.Tội ác của chúng đă bị quân dân miền Nam trừng phạt đích đáng, 2/3 quân số bị tiêu diệt, chúng phải tháo chạy vào rừng sâu để ẩn núp.

Tin t́nh báo của ta khá mau lẹ và từng phi tuần được tung ra đánh vào các mật khu và các điểm tập trung của chúng. Trong nhiệm vụ "truy diệt", phi đội do T. chỉ huy đă làm cho các đơn vị cộng quân và căn cứ, địa đạo của chúng tan ra từng mảnh, mất hẳn khả năng chiếu đấu như chúng đă thú nhận sau này.

Trong phi vụ chót, đánh vào "R" Trung ương Cục của tụi giải phóng miền Nam, căn cứ của giặc như nổ tung dưới làn bom đạn của các chiến sĩ Không quân Quân Lực VNCH.

Chúng ỷ vào hầm sâu kiên cố chống trả bằng đủ loại hỏa lực và trong đợt ṿng lại để tiêu diệt ổ kháng cự lớn nhất của địch, tung quả bom trúng đích nhưng máy bay của T. cũng bị trúng một trái SA7.

Trúng hỏa tiễn phi cơ rung mạnh, lửa phà vào pḥng lái, khắp ḿnh mẩy bị thương. T. chỉ kịp ấn nút thoát hiểm, xa xa c̣n nghe tiếng nổ kinh hồn của kho quân lương vũ khí của giặc, rồi thiếp đi không biết ǵ nữa….

Quân giặc đă bị đánh tan. T́nh trạng miền Nam trở lại b́nh thường. Vào khoảng trung tuần tháng 2-1968, tôi đang ngồi làm việc tại văn pḥng th́ ngoài cổng gác báo tin có một cụ già đến thăm.

Khách là một ông cụ cao niên, có lẽ phải gần 80 tuổi, râu tóc bạc phơ nhưng c̣n hồng hào, khỏe mạnh. Ông cụ cho biết là ông nội của Du T..người mà tôi gặp tại Câu Lạc Bộ Sĩ Quan Sư đoàn 21 vào năm 1967 trong khi tôi cùng phái đoàn Bộ TTM đi thanh tra tại các đơn vị và các tiểu khu thuộc vùng IV.

Trong khi uống cà phê sáng,chúng tôi gặp nhau, rồi có lẽ v́ cơ duyên hay v́ "méo mó nghề nghiệp", tôi đă bấm tử vi và coi qua "tướng diện" cho T.

Tôi chỉ nói một câu là, sang năm (Mậu Thân) T.sẽ vượt qua một đại nạn một cách hi hữu, nhờ âm đức gia đ́nh, nhưng phải chú tâm làm phúc, sắp xếp lại nơi cư trú cũng như các vật dụng bài trí trong nhà như bếp núc, bàn thờ, giường nằm…và chăm sóc các mộ phần trong gia đ́nh.

Khi về Sài G̣n T. đă kể lại chuyện này cho cụ nghe. Nay T. bị mất tích trong phi vụ hồi đầu tuần nên cụ đến kiếm tôi, coi như "chết đuối vớt lấy bọt" mong tôi giúp giải đoán xem số mạng của T. ra sao? Có hy vọng ǵ khôg?

Tôi bấm quẻ, suy nghĩ và nói: Thưa cụ, theo số tử vi và theo quẻ ứng th́ D T. có gặp nguy hiểm nhưng sẽ đươc b́nh an và trong 7 ngày sẽ có tin lành. Xin cụ yên tâm nhưng nhớ khấn nguyện Ơn trên che chở và luôn nhớ tạo phúc lành.

Trong lúc đó, trong khu rừng đầy lan nở và hương thơm của "nhăn", nghe tiếng chim hót líu lo. T. giật ḿnh thức giấc. Chàng thấy ḿnh đang nằm trên giường, trong một căn pḥng sáng sủa và xinh xắn, thiết trí như một pḥng trong bệnh viện: Hai chân, hai tay và mặt đều bị băng kín, cử động khá khó khăn. Vừa lúc đó, cửa pḥng hé mở và có tiếng nói của một cô gái: "Ồ! Ong đă tỉnh lại. Xin đừng cử động mạnh, để tôi mời bác sĩ".T đoán chừng đă được đơn vị bạn cứu đưa về Quân Y Viện.

Vừa nghĩ đến đó th́ bác sĩ vô đến. Ong coi mạch, xem xét các vết thương và nói: "Ông bị ngất đi khoảng 24 tiếng. Tỉnh lại là thoát hiểm rồi. Uống thuốc và săn sóc đều đặn th́ chỉ 2 ngày sau là ông có thể về lại gia đ́nh". Cô y tá xinh đẹp đến chế thuốc và giúp chàng uống thuốc ngay sau đó.

Chàng ngạc nhiên v́ thuốc đều là bột mịn hoặc nước có mùi hoa, cỏ rất thơm. Chàng hỏi thăm: "Thưa cô đây là đâu, bệnh viện nào?" th́ cô y tá chỉ mỉm cười và nói: "Xin ông cứ yên tâm tỉnh dưỡng. Đây không phải là thành phố nhưng rất an toàn và bảo đảm có thể giúp ông phục hồi như cũ".

Nghe tiếng chim hót, suối reo và ngửi mùi thơm của nhăn và lan.T. nghĩ chả lẽ ḿnh vẫn ở trong rừng.

Hai ngày sau, chàng được tháo băng, cung cấp y phục và được trả lại các vật dụng đầy đủ kể cả súng ống, bản đồ và địa bàn…

Ra khỏi pḥng chàng không khỏi băn khoăn v́ lối chữa trị thần kỳ ở đây, chàng c̣n ngạc nhiên hơn nữa v́ chung quanh là một khu nhà xây dựng trên các cây đại thụ, thân lớn cả chục người ôm mới xuể, nằm giữa rừng hoa lan.

Thật là "sơn kỷ, thủy tú" như đă được diễn tả trong các truyện liêu trai mà chàng thích đọc khi c̣n đi học. T. Cám ơn bác sĩ và xin gọi điện thoại để đơn vị đến đón. Bác sĩ mỉm cười và nói: "Đây tiện đường xe đ̣. Để cô Lan đưa ông một quăng ra tỉnh lộ. Rồi ông có thể đáp xe "Lô" hoặc xe nhà binh về tỉnh. Chúc ông mạnh khỏe."

Từ giă bác sĩ, T. và cô y tá băng qua một cánh rừng nhăn. Mùa này mà lại có "nhăn trái mùa" rất thơm ngon. Cô y tá hái một chùm tặng chàng, nói là để làm quà cho gia đ́nh. Qua rừng nhăn chỉ độ 5 phút là đă tới tỉnh lộ, xe cộ qua lại đông đảo. Chàng lên xe mà vẫn c̣n lưu luyến cảnh vật và cô y tá diễm kiều tên Lan.

Chàng nghĩ: sẽ thưa với ông nột và Đại Tá phi đoàn trưởng sắp xếp thời giờ và thuốc men mang đến tạ ơn Y Viện đă cứu sống chàng. Chàng ngạc nhiên tự hỏi: Không biết máy bay của chàng rớt thế nào mà đến nay chàng ở lại gần đường Tỉnh lộ này.

Khi nhận được điện của Tiểu khu báo. Bộ Tư lệnh không quân đă phái một sĩ quan cao cấp đem trực thăng đến đón T. Tại BTL không quân. T. được đặc cách thăng cấp thiếu tá kèm Anh Dũng Bội Tinh với nhành dương liễu, v́ chiến quả chàng đă được trong chiến dịch phản công địch vừa qua.

Ngày hôm sau . T và ông nội của anh lên thăm và cám ơn tôi. Họ có ư mang các y cụ và dược phẩm lên tặng Y Viện đă cứu sống T…

Vốn tính cần thận, trên đường đi, T. ghé qua trung tâm hành quân tiểu khu để xem lại an ninh lộ tŕnh và địa điểm sẽ đến. Pḥng 2 tiểu khu cho biết, sau trận Mậu Thân, giặc đă kiệt quệ không dám quấy nhiễu xe cộ qua đường nữa.

Tuy nhiên, họ ngạc nhiên khi T. nói đến Y Viện ở khu vực này. Du, trưởng pḥng 2 tiểu khu hỏi lại: "Thiếu tá có chắc là có Y Viện này không? Thôi, để tôi cho một toán thám báo đến đó trước cho chắc ăn." T. cám ơn và đi cùng với toán thám báo/ pḥng 2 tiểu khu.

Đến nơi, chàng xem lại kỹ các dấu đánh trên thân cây, cùng bản đồ mang theo và chắc chắn là không thể sai lầm được. Nhưng chàng vô cùng ngạc nhiên, v́ toán thám báo đă vào sâu trong rừng, trở ra cho biết là không hề thấy rừng lan, rừng nhăn cũng như Y Viện, nhà cửa nào cả.

Sợ họ lầm, đi lối khác, T. lại cùng họ đi vô lần nữa nhưng chàng đă thất vọng, v́ sự t́nh đúng y như thế. T. xin lỗi, cám ơn họ và thầm nghĩ: "Chả lẽ ḿnh gặp Tiên".

Chàng thẫn thờ ra về mà ḷng vẫn c̣n mang nặng dấu ấn của tai nạn và sự ân điển vừa qua, nhất là h́nh bóng "Liêu Trai" của cô gái y tá tên Lan. Chàng hy vọng, lời cô gái nói sẽ thành sự thực: "ông cứ yên tâm. Có duyên ông sẽ c̣n gặp lại chúng tôi."

Từ đó, sau mỗi phi vụ, T. lại đảo khắp vùng để t́m khu rừng nhăn và Y Viện huyền bí đó. Bẵng đi 4 năm, gần Tết năm Nhâm Tí 1972, T. về Sài G̣n và ra chợ Hoa Nguyễn Huệ mua đào và mai về để ông nội chưng Tết.

Đang ngắm hoa, chàng chợt thấy mùi hương năm nào, mùi hương lạ lùng của lan rừng và mùi thơm nhăn chín. Chàng đưa mắt t́m loại hoa đó th́ lại thấy một cô gái mặc áo dài "trắng hoa lan rừng" đang đứng xem hoa, cách đó không xa. Chàng đến gần, th́ đúng là cô y tá tên Lan.

Nh́n chàng, cô mỉm cười nói: "Chào ông, chắc ông ngạc nhiên khi gặp lại tôi. Đúng là "Hữu duyên thiên lư năng tương ngộ". Ơ đây, không tiện nói chuyện, mời ông lại nhà hàng "Thanh Thế" tốt hơn."

T. hồi hộp đi theo nàng và thầm nói: "Hôm nay, cô không thể biến đi được." Đến nơi, nàng gọi hai ly "cà phê sữa". Hai người vừa uống cà phê vừa nói chuyện Tết nhất năm nào, một Mậu Thân đầy kinh hoàng máu lửa, thật khó quên. Thấy nàng vui chuyện, T. vội nêu lên thắc mắc mà chàng ấp ủ mấy năm qua.

Nàng nói: "Thưa ông. Năm ấy (Mậu Thân) chúng tôi biết ông có trở lại nhưng v́ không có cơ duyên nên không thể gặp được. Tôi nói thật, xin ông đừng ngạc nhiên. Thật ra, chúng tôi là một lớp người khác biệt, tuy vẫn sống trong vũ trụ nhưng theo một chiều không gian khác biệt vượt ra ngoài ṿng sinh tử và không gian, thời gian như loài người vẫn sống. Chúng tôi có một ân điển huyền diệu mà sau này ông sẽ biết. Có điều thực tế, xin ông đừng buồn là 3 năm nữa miền Nam Việt Nam sẽ gặp một kiếp nạn, khổ đau kéo dài ¼ thế kỷ.

Ông có cơ duyên với chúng tôi, nên khi nào cây nhăn ông đă trồng trổ bông, ông sẽ nhận được thông điệp qua cánh bướm vàng thơm mùi "nhăn lan". Đó là lúc ông có thể đến với chúng tôi. Hai mươi lăm năm sau đó, ông có thể trở về để nh́n lại quê hương dần sạch bóng quỷ ma và, ṇi giống Tiên Rồng…sẽ vang danh bốn biển. Xin tạm biệt."

T. đang ngẩn ngơ th́ cô đă đứng dậy và biến mất trong đám đông người đi chợ tết. Mùi hương lạ tan dần, T. thẩn thờ đứng dậy ra về, quên trả tiền hai ly cà phê sữa.

Khi nghe T. kể lại chuyện này, tôi bán tín bán nghi và tự nghĩ: "Chả lẽ chuyện Từ Thức nhập thiên thai" là có thực hay hiểu biết của loài người c̣n giới hạn?

Thực tế, năm 1972, qua màn "ngoại giao bóng bàn" mở đường cho cuộc công du Trung Quốc của Tổng Thống Nixon, thế cờ chiến lược của Hoa Lỳ đă chuyển đổi và sự hiện diện tốn kém của Quân đội Hoa Kỳ tại Việt Nam không c̣n cần thiết nữa. Ván bài "Việt Nam hóa chiến tranh", "Ḥa đàm Ba Lê" và "Hiệp Định Ba Lê" năm 1973 là động cơ làm tiêu ma khí lực và danh dự của VNCH và Hoa Kỳ. Bọn người lănh đạo vô tài bất tướng, vô quyền lực đă vô hiệu hóa làm suy yếu sức chiến đấu anh dũng v́ tự do của Quân lực VNCH, tiếp tay cho các đơn vị tân lập "hẩu lốn" của Cộng quân, vừa đi vừa chạy đến tiếp thu các vùng bị bỏ trống của miền Nam, đưa cả miền Nam vào tay bọn Cộng Sản tham tàn, bất nhân và ác đức.Thật là cay đắng. Oán hận thật "ngút trời xanh".

Sáng ngày 30-4-1975 tức là ngày 20 tháng 3 năm Ất Măo, vừa trở về sau một phi tuần "chặn diệt" một đại đơn vị cộng quân đang lăm le tiến xuống vùng IV, Trung tá T. được mời đến họp tại trung tâm hành quân quân đoàn IV.

Theo báo cáo tổng kết th́ sáng nay, không hỏa lục của ta đă tiêu diệt trọn Bộ Chỉ huy đầu năo và các đơn vị được coi là tinh nhuệ nhất của Công trường "sao đỏ" (?) công trường này đă bị xóa tên gần như trọn vẹn. Các đại đơn vị cộng quân miệt Long Khánh cũng bị hai quả CBU xơi tái cách đây ít ngày. Hiện nay, thực lực của cộng quân không có ǵ đáng ngại.

Tan buổi họp, nh́n đồng hồ đă 9 giờ, T.trở về văn pḥng duyệt các công việc hành chánh. Vừa ngồi xuống ghế, đột nhiên T. thấy có mùi "Hương lạ kỳ thưở nọ và một con bướm vàng chập chờn nơi cửa sổ."

Chàng buồn bă trở về pḥng riêng. Với tay mở chiếc radio ở trên bàn ngủ. Tiếng nhạc vừa dứt, tiếng cô xướng ngôn viên yêu cầu đón nghe thông điệp quan trọng của chính phủ. Đó là bản văn soạn sẵn lời tuyên bố bàn giao chính quyền cho Cộng sản, kẻ giặc thù.

T. bực tức tắt radio, vói tay lấy đồ trang bị và tự lái xe ra sân bay. Máy bay đă được trang bị đầy đủ, sẵn sàng tác chiến. Chàng nổ máy, vút lên trời cao, bay về hướng Sài G̣n.

Trên quốc lộ 1, xe tăng cộng quân, lần lượt ḅ ra tập trung để kéo về Saigon biểu dương lực lượng. T.cho máy bay lướt xuống thả hết hai giàn bom lên đầu giặc. Từng tiếng nổ rung trời và từng chiếc T.54 bị bốc khỏi mặt đường tan xác. T. lượn một ṿng, rồi lướt theo cánh bướm vàng vào vùng "Thất sơn huyền bí" mất dạng.

Người ta không thấy T. trong trại tù cải tạo, trong các trại của Phục quốc quân, cũng như trên các Hàng không mẫu hạm của Hạm đội 7 của Mỹ. Có lẽ chàng đă đi vào "tiên cảnh" và ¼ thế kỷ sau, chàng sẽ trở về như lới tiết lộ của cô y tá tên Lan, thần bí.

Lời bàn: Những năm gần đây, tiến tŕnh "tự do dân chủ cho Việt Nam đă có những đột khởi quan trọng, phải chăng T.và đồng đội đă trở về đất tổ đúng hạn kỳ và đang cùng toàn dân làm thay đổi "thế nước". Thật đáng tôn vinh.

Song Lộc.