Chân Dung:
ĐỨC
TRẦN HƯNG ĐẠO
Vĩnh
Nhất Tâm
Chân dung
Đức Trần Hưng Đạo, không chỉ khắc
ghi trong sử sách, trong kho tàng văn học và trong chiến
tích lẫy lừng của cuộc chống quân xâm lăng
Mông Cổ, mà c̣n ghi tạc vào ḷng mỗi con dân nước
Việt là một nhà chính trị lỗi lạc về
mặt an dân, một thiên tài quân sự về mặt giữ
nước và một nhà văn hóa uyên bác trong sinh mệnh
của Việt Tộc được kết tinh
từ nơi bể trầm
luân của nhân loại.
Cách đây
hơn bảy trăm năm, Đức Trần Hưng
Đạo là một bậc Nguyên Soái, đă qua ba lần
đại chiến và đánh bạt quân Mông Cổ ra
khỏi bờ cơi để giữ yên sơn hà. Đúng
bảy trăm năm sau: vào tháng 2 năm 1984, Hội Hoàng
Gia Anh, tức là viện Khoa Học Hoàng Gia Anh bầu ra 10
vị Tướng soái kiệt xuất nhất trong
lịch sử nhân loại qua các thời đại. Hưng Đạo Đại Vương Trần
Quốc Tuấn là vị Tướng Soái duy nhất
được chọn với tuyệt đại đa
số của thời trung cổ. Ngài đă từng
đánh bạt ba lần một đoàn quân mạnh nhất
thế giới trải từ Âu sang Á, đó là Mông Cổ.
Tiếc thay
rằng; đến thời mạt vận, kẻ xâm lăng từ phương Bắc vào thời
nhà Minh bên Tàu, chiếm cứ hơn hai mươi năm
trên đất Việt. Không những cướp bóc muôn vàn
thứ vật quư giá như vàng ngọc và châu báu. Không biết
dường nào kể hết ! Mà c̣n tóm thâu cả kinh sách của biết bao nhiêu
đời được lưu truyền trong kho tàng
văn học. Chúng cướp về có
thể sửa lại với ư đồ bóp méo lịch
sử, nhằm mục đích cho lănh vực tuyên truyền.
C̣n về phần tinh bản, chúng có thể
thiêu hủy hay cất dấu. Không
những thế c̣n có thể làm sai lệch đối
với các nhà khảo cổ học trên thế giới là
một điều có thể xăy ra. Nhưng khi đă
thành tựu một nền văn hiến, th́ dù thời
vận có thế nào đi nữa; chân lư của bậc vĩ
nhận vẫn luôn luôn tồn tại. Bởi
v́, văn hóa là một cái ǵ tự thân nó trong từng
thời đại của tiến tŕnh văn minh từ dân
tộc đó lưu lại, không ai có thể sửa lại
được cái văn hóa ấy dù bất kỳ trong
một t́nh huống nào.
Nay, kẻ
sưu tầm xin
ghi lại dành cho các bạn trẻ trong và ngoài
nước, đă và đang cưu mang trong ḷng một
nước Việt Nam mến yêu, và đặc biệt
gởi đến các bạn trẻ sinh ra và lớn lên
tản mát khắp cùng thế giới, bởi vận
mệnh đất nước nổi trôi sau một cơn
lốc thời đại, đă bao trùm trên quê hương
một nỗi bất hạnh khôn cùng vào 30-04-1975. Dù đây chỉ
là chút đóng góp thật là nhỏ bé như một giọt
máu ḥa trong đại dương mà nỗi ḷng măi canh cánh; một quê đang trong khổ
nạn c̣n mù khơi bên kia bờ biển Thái vẫn là
sự quan tâm hàng đầu của lẽ sống tinh
thần của kẻ chạy giặc vây.
Và sâu xa
hơn nữa, lịch sử chính thống của một
dân tộc đối với các bạn trẻ là hành trang
quan yếu, bởi v́ chính thế trẻ là những lớp người
tiếp bước cho tiền đồ của Quốc
gia Dân tộc, phải nhận chân đâu là quê Cha và đâu
là đất Tổ qua một truyền thống ngoan
cường và một tinh thần bất khuất
để tồn tại là điều không thể
thiếu được.
Các bạn
trẻ quư mến, chính các bạn hôm nay và ngày mai luôn luôn là
luồng sinh khí thật trong sáng và kỳ diệu nhất
sẽ mang về cho đất nước Việt Nam
những nụ hoa Nhân Bản, Tự Do và Công Lư nở trên
khắp quê hương Việt Nam vậy. Và
cũng chính thế hệ các bạn tiếp nối và
giữ ǵn di sản quư báu của Tổ Tiên. Và cùng
đóng góp vào di sản chung của nhân
loại theo tài năng các bạn là hoài vọng ngàn
đời của lớp ngướ đi trước.
Nên, những nét đặc trưng trong nền văn hóa
của một dân tộc nơi bầu vũ trụ, mà
chúng ta đang sống; chắc chắn trong niềm hy vọng của
thế hệ các bạn sẽ cảm nhận sâu xa không
cùng và chính đây là một trong những biểu
tượng vô cùng trân quư cho lư tưởng sống c̣n
của một dân tộc dưới ánh mặt trời
trong cộng đồng nhân loại về chân dung của
Đức Trần Hưng Đạo.
Khởi
đầu về giai thoại là chuyện tiếp sứ
Nguyên của Đức Trần Hưng Đạo vào
thời kỳ (1281)
đấu tranh ngoại giao thật cực
kỳ căng thẳng, mà chúng (chỉ nhà Nguyên) bắt vua
Trần phải sang chầu. Nhưng trong
thế kéo dài sự ḥa hoăn của Trần triều
để chuẩn bị cho một cuộc đọ
sức bằng vủ trang của một dân tộc không
thể sơ hở. Lúc đó là vua Trần Nhân Tông
cử chú họ là Trần Di Ái thay ḿnh sang gặp vua Nguyên.
V́ thế, Hốt Tất Liệt nắm ngay cơ hội,
mà phong cho Trần Di Ái làm An Nam Quốc Vương. Bọn
tùy tùng Trần Di Ái được phong nốt chức
tước, cùng với khoảng một ngàn quân và sứ giả Sài Thung. Trong t́nh
thế ngày càng căng thẳng hơn, nên phải đối xử
thế nào với tên Sài Thung sứ giả ? Một tên
vốn chỉ biết chạy theo
bạo lực của một giống người ngồi
trên lưng ngựa để bắn cung, mà đánh đâu
thắng đó đă từng làm rúng động đến
máu chảy thịt rơi, kéo từ Âu sang Á.
Giai thoại
được chép như sau trong sách Đại Việt
Sử Kư Toàn Thư:
“Thung
ngạo mạn vô lễ, cưỡi ngựa đi
thẳng vào cửa Dương Minh, quân sĩ Thiên
Trường ngăn lại. Thung dùng roi
ngựa quất họ bị thương ở
đầu. Đến điện Tập Hiền, thấy
chăng đầy màn trướng ,
hắn mới chịu xuống ngựa. Vua
sai Quang Khải đến sứ quán khoản tiếp, Thung
nằm khểnh không ra. Quang Khải vào
hẳn trong pḥng hắn cũng không dậy tiếp. Hưng Đạo Vương Quốc Tuấn
thấy thế, tâu xin đến sứ quán xem Thung làm ǵ.
Lúc ấy Quốc Tuấn đă gọt tóc,
mặc áo vải. Đến sứ quán,
Ông đi thẳng vào pḥng. Thung
đứng dậy, vái chào và mời ngồi. Mọi
người đều kinh ngạc, bởi cứ ngỡ
người gọt tóc, mặc áo vải nầy là nhà sư
phương Bắc. Ông ngồi xuống pha
trà, cùng uống với hắn. Sau, người hầu
của Thung nhận ra Ông, cầm cái tên chọc vào
đầu Quốc Tuấn đến chảy máu, nhưng
sắc mặt Quốc Tuấn vẫn không thể thay
đổi. Khi về, Thung ra tận cửa
tiễn Ông.”
Nói
đến đại sự quốc gia là một chứng
cứ hùng hồn, mà Ngài đă xử trí trong một phong
thái ung dung mà vẫn giữ vững được quốc
thể, không phải là một bậc thánh sao?
Sự
cư xử mật thiết và thân t́nh giữa Đức
Trần Hưng Đạo và Thượng Tướng
Trần Quang Khải. Mặc dù,
giữa hai bậc thân sinh của hai vị trong cảnh t́nh
trái ngang, đă để lại một vết
thương ḷng không nhỏ. Nhưng
đối với quốc gia đại sự, ắt
phải ở trong một phạm trù rộng lớn, không
thể đặt t́nh cá biệt lên trên t́nh đại
thể. Trong Khâm Định Lịch Sử Thông Giám
Cương Mục
đă để lại một giai thoại
rất thâm t́nh và cảm động :
“Trước
kia Trần Thánh Tông thân đem quân đi đánh Mán Bà-la, Quang
Khải đi theo. Khi sắp đi, sứ
thần Trung Quốc tới . Thánh Tông
triệu Hưng Đạo Vương Quốc Tuấn
đến bảo rằng:
-Thượng
tướng Trần Quang Khải theo quan
gia đi đánh giặc, trẩm muốn phong cho nhà
ngươi làm tư đồ, sung vào việc ứng
tiếp.
Quốc
Tuấn thưa rằng:
-Việc
ứng tiếp sứ thần Trung Quốc, tôi xin
đảm nhận, c̣n việc tư đồ, tôi không dám
nhận. Nay quan gia đi đánh giặc xa, Quang Khải theo hầu, Bệ hạ lại tự phong
chức cho tôi, e rằng t́nh nghĩa trên dưới chưa
được ổn thỏa.
Việc
ấy bèn thôi. Quang Khải
với Quốc Tuấn vốn trước không ḥa hiệp
với nhau. Có một hôm, Quốc Tuấn ở
Vạn Kiếp về, Quang Khải cùng Quốc Tuấn
đánh cờ chơi đùa suốt ngày. Quang Khải tính
không hay tắm gội. Quốc Tuấn cởi áo và lau
rửa giúp Quang Khải rồi nói:
-Hôm nay tôi
tắm được cho Thượng Tướng.
Quang Khải
cũng nói:
-Hôm nay tôi
được Quốc Công tắm rửa cho.
Từ
bấy giờ, hai người chơi với nhau thân
mật lắm.”
Cổ
ngữ có câu: “Ôn lại cái xưa để biết
được cái nay”; âu đó là một chân lư chẳng
phải chỉ riêng cho trí nảo mà c̣n có cả con tim mới giữ vững được ḷng
tin cho đại sự.
Trước
lúc Hưng Đạo Vương lâm chung
đă để lại cho hậu thế những lời
vàng ngọc cuối cùng về thế giữ nước,
được sách Khâm Định Việt Sử Thông Giám
Cương Mục trân trọng ghi lại:
“Trước đây
Quốc Tuấn bị bệnh, nhà vua (
chỉ Trần Anh Tông) thân đến nhà riêng thăm
viếng và hỏi rằng:
-Nếu có
sự không lành xăy ra, mà quân Nguyên lại sang xâm lấn th́
chống cự bằng cách ǵ ?
Quốc
Tuấn thưa:
- Ngày
trước Triệu Vơ (chỉ
Triệu Đà) dựng
nước, vua nhà Hán sai quân sang
đánh, bây giờ, dân th́ phá hết hoa màu ở
đồng nội, quân th́ kéo sang, dùng đỏan binh
tập hậu mà đánh phá châu Khâm, châu Liêm và châu
Trường Sa. Đó là một thời
kỳ. Đến đời nhà Đinh,
nhà Lê th́ dùng người hiền tài. Lúc ấy
phương Nam đang mạnh, phương Bắc đang
suy, trên dưới một dạ, dân không có ḷng ly tán,
đắp thành B́nh Lỗ mà phá được quân Tống.
Đó cũng là một thời kỳ. Nhà Lư dựng cơ
nghiệp, người nhà Tống sang xâm lấn. Lúc ấy,
Lư Thường Kiệt đánh châu Khâm, châu Liêm, nhiều
phen đánh đến tận Mai Lĩnh, ấy là có thế
lực mạnh. Vừa rồi Toa Đô, Ô Mă
Nhi bốn mặt đánh phá bao vây. Lúc ấy, vua tôi
đồng ḷng, anh em ḥa thuận, cả nước ra
sức nên giặc phải chịu bó tay.
Đấy là ḷng trời xuôi khiến.
Quân
giặc cậy vào trường trận, ta cậy ở
đoản binh, đem đoản binh chống
trường trận là việc thường dùng trong binh
pháp. Nhưng cần phải cân nhắc cho
kĩ, giả sử quân giặc tràn sang như gió như
lửa th́ có thể chống cự được, nếu
giặc dùng cách chiếm cứ dần như tằm ăn
dâu, không vơ vét của dân , không mong
đánh được ngay th́ ḿnh phải dùng tướng
giỏi, xem t́nh thế biến chuyển như
người đánh cờ, tùy cơ mà ứng biến cho
đúng, làm thế nào thu hút được binh lính như
cha con một nhà th́ mới có thể chiến thắng được. Vả
lại phải khoan sức dân làm kế rễ sâu gốc
vững, ấy mới là thượng sách, không có ǵ hơn
được.
Vua
phục lời của Quốc Tuấn là đúng”.
Đă
một ḷng v́ Dân Nước, th́ t́nh thương dân và yêu
nước lúc nào cũng cánh canh bên ḷng của những
bậc ái quốc. Trước khi lâm chung Ngài
đă để lại cho vị Hoàng-đế Trần Anh
Tông một chiến sách giữ Nước. Nhưng với
ngần ấy mẫu giai thoại về Ngài so với
cả một kho tàng văn hóa và sử liệu đối
với một nước có một nền văn hiến lâu đời, th́ thật là
qúa ít ỏi lắm thay !
Vĩnh
Nhất Tâm
Sách
đọc:
Đại
Việt Sử Kư Toàn Thư,
Khâm Định Việt
Sử Thông Giám Cương Mục, Việt Sử Toàn
Thư và Việt Sử Tân Biên
của Phạm Văn-Sơn...